2. Vua Khỉ và Cây Cầu Sống
Nhưng nó vẫn kiên trì.
Rất lâu về trước, bên bờ một con sông lớn, có một khu rừng tươi tốt, nơi một cộng đồng khỉ đông đúc sinh sống. Thủ lĩnh của chúng là một con khỉ lớn khôn ngoan và dũng cảm. Nó không trở thành vua bằng sức mạnh mà bằng lòng nhân ái. Mỗi ngày, nó đều chăm sóc dân tộc của mình. Nó biết rõ cây ăn quả, những nguy hiểm của rừng và những thời kỳ hạn hán. Những con khỉ sống trong hòa bình. Ở trung tâm lãnh thổ của chúng mọc một cây xoài tuyệt đẹp, quả của nó là ngon nhất trong toàn bộ khu vực. Vua khỉ đã đưa ra một quy định: — Không quả nào được rơi xuống sông. Vì nó biết rằng một ngày nào đó con người có thể phát hiện ra cây và thèm muốn những quả của nó. Trong một thời gian dài, mọi thứ đều suôn sẻ. Nhưng một buổi sáng, một quả bị lãng quên đã bị dòng nước cuốn đi. Nó trôi xuống sông đến vương quốc của một vị vua loài người quyền lực. Vị vua nếm thử quả phi thường này. Chưa bao giờ ông ăn thứ gì ngon đến thế. Ông liền ra lệnh: — Tìm cho ta cây sản sinh ra những kỳ quan này. Những người thợ săn ngược dòng sông. Cuối cùng họ đã tìm thấy cây xoài. Và hàng trăm con khỉ sống ở đó. Vị vua loài người đến cùng các cung thủ của mình. Những con khỉ hoảng loạn. Chúng không có cách nào để thoát thân. Một bên là con người. Một bên là dòng sông. Vua khỉ bình tĩnh quan sát tình hình. Sau đó nó nhìn thấy một cái cây nằm ở bờ đối diện. Một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu nó. Nó trèo lên ngọn cây xoài. Nắm lấy một sợi dây leo dài. Buộc nó vào eo mình. Và với một cú nhảy lớn, nó phóng qua khoảng không. Nó gần như chạm tới bờ bên kia. Cơ thể nó tạo thành một cây cầu sống giữa hai cái cây. — Qua đi! nó kêu lên. — Nhanh lên! Từng con một, tất cả những con khỉ đều đi qua lưng nó. Hàng chục. Rồi hàng trăm. Trong nhiều phút dài, nó chịu đựng sức nặng của chúng. Cơ thể nó bị bầm dập. Sức lực của nó giảm dần. Nhưng nó vẫn kiên trì. Con khỉ cuối cùng cũng đến. Bộ tộc đã được cứu. Vị vua loài người đã quan sát toàn bộ cảnh tượng. Vô cùng xúc động, ông ra lệnh cho các cung thủ hạ vũ khí xuống. Ông hiểu ra thế nào là một vị vua thực sự. Không phải người cai trị bằng sự sợ hãi. Mà là người phục vụ những người mà mình dẫn dắt. Vua khỉ chết không lâu sau đó vì vết thương của mình. Nhưng tấm gương của nó đã thay đổi trái tim của vị vua loài người. Và rất lâu sau khi nó qua đời, người ta vẫn kể câu chuyện của nó như một câu chuyện về một sinh linh mà lòng trắc ẩn đã vượt qua giới hạn của chính cuộc đời mình.
Buddachannel Aliénor và Alain Delaporte-Digard