Thích Nhất Hạnh: Sứ Giả Hòa Bình Trên Đường
Sứ Giả Hòa Bình Trên Đường
Lời Giới Thiệu: Cuộc Cách Mạng Của Sự Im Lặng
Trong lịch sử Phật giáo, hiếm có nhân vật nào đạt được sự kết hợp hoàn hảo giữa chiều sâu thiền định và hành động xã hội cụ thể. Thích Nhất Hạnh (1926-2022), một thiền sư, nhà thơ và nhà hoạt động xã hội người Việt Nam, đã trở thành cầu nối giữa phương Đông và phương Tây. Ông đã đưa Phật giáo ra khỏi các tu viện để mang nó đến với đường phố, văn phòng và trái tim của các gia đình. Đối với Buddhachannel, nhắc đến "Thầy" (cách mà các đệ tử yêu mến gọi ông, có nghĩa là "Sư Phụ"), là để nhắc nhở rằng chánh niệm không phải là sự rút lui khỏi thế giới, mà là một cách triệt để để hiện diện với những khổ đau và vẻ đẹp của cuộc sống.
Phần I: Lửa và Hoa Sen
Dấn thân trong bão tố Sinh ra tại Việt Nam, Thích Nhất Hạnh đã trải qua sự kinh hoàng của chiến tranh Việt Nam. Khi đất nước chìm trong hỗn loạn, ông từ chối chọn phe phái, chỉ tìm cách xoa dịu nỗi đau của các nạn nhân từ cả hai phía. Ông đã thành lập trường « Thanh niên Phụng sự Xã hội », xây dựng lại các làng mạc và chữa trị cho những người bị thương dưới bom đạn. Chính trong bối cảnh khốc liệt đó mà tầm nhìn về Phật giáo dấn thân của ông ra đời: một tâm linh không thể hài lòng với thiền tọa nếu nó không đi kèm với hành động vì công lý và hòa bình.
Lưu vong như một phương tiện truyền bá Bị buộc phải lưu vong vào năm 1966 vì lập trường hòa bình của mình, ông đã đi khắp thế giới để kêu gọi chấm dứt xung đột. Martin Luther King Jr., ấn tượng bởi sự chính trực và tầm nhìn của ông, đã đề cử ông cho giải Nobel Hòa bình, gọi ông là « sứ giả của hòa bình và bất bạo động ». Kể từ giai đoạn này, ông bắt đầu gieo mầm chánh niệm ở phương Tây, điều chỉnh các khái niệm Phật giáo cho một công chúng không quen thuộc với truyền thống phương Đông.
Phần II: Nghệ thuật sống chánh niệm
Đời sống hàng ngày như một pháp thực hành Đóng góp lớn của Thích Nhất Hạnh là việc phổ biến thiền định. Đối với ông, không cần gối ngồi hay sự tĩnh lặng của tu viện để thực hành: chỉ cần rửa chén, đi bộ đến nơi làm việc hoặc thở trong chánh niệm đã là một hành động thiền định. Ông đã biến thiền thành một nghệ thuật sống dễ tiếp cận cho mọi người, bất kể tín ngưỡng nào.
Liên-hữu: Một tầm nhìn sinh thái và xã hội Thầy đã giới thiệu khái niệm « Liên-hữu » (Interbeing). Lấy cảm hứng từ nguyên lý duyên khởi của Phật giáo, khái niệm này khẳng định rằng không có gì tồn tại một cách riêng biệt. Chúng ta « liên-hữu »: chúng ta tồn tại nhờ người khác, nhờ trái đất, nhờ mặt trời và nhờ nước. Tầm nhìn này đã trở thành động lực cho sự dấn thân vì môi trường của ông, kêu gọi một sự tiêu thụ có ý thức để bảo vệ « ngôi nhà chung » của chúng ta.
Phần III: Di sản của một thiền sư không nhà
Làng Mai Khi thành lập Làng Mai ở Pháp, Thích Nhất Hạnh đã tạo ra một thánh địa nơi hàng ngàn người đến mỗi năm để học cách chuyển hóa khổ đau thành năng lượng từ bi. Ông đã đào tạo nhiều thế hệ tăng ni và cư sĩ, thiết lập các trung tâm thực hành trên khắp thế giới, dựa trên Năm Giới Huấn Chánh Niệm, một đạo đức thế tục cho cuộc sống hàng ngày.
Hòa bình, là một con đường, không phải một mục tiêu Thích Nhất Hạnh đã để lại cho chúng ta lời dạy căn bản này: « Hòa bình không phải là một mục tiêu, mà là con đường. » Đó không phải là đấu tranh chống chiến tranh, mà là trở thành hòa bình mà chúng ta muốn thấy xuất hiện trên thế giới. Bằng cách chậm lại, quay về với hơi thở ý thức, chúng ta ngừng là những bánh răng của bạo lực và cuối cùng, trở thành những người kiến tạo hòa giải.
aliénor và alain delaporte-digard
buddhachannel — Các truyền thống thế giới, trí tuệ cho ngày hôm nay